Lớp tôi dịch chuyển thành...
Bụt thánh thiện Bụt thánh thiện
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01: Ảo ảnh và hồi ức

Chương 04

Độ dài: 4,919 từ - Lần cuối: - Bình luận: 0

Buổi trưa, dưới gốc cây cạnh sân tập, nơi mà tiếng vang của những thanh kiếm kim loại chạm tới, cùng những cơn gió mang một chút hơi âm từ mặt đất.

"Sao ngươi không đi nhấc thánh kiếm cùng họ?" 

Đôi mắt tím hướng sự tò mò đến Charles, người đang nhâm nhi tách trà và nhìn về hướng sân tập. Cô cảm thấy thắc mắc vì sao cậu không đi cùng mọi người, dù cậu thuộc nhóm anh hùng.

"Có thể thần không hợp làm anh hùng! Và thần cũng không hứng thú với việc đó!"

Giọng Charles khá bất cần đối với việc đó. Nhưng thực chất cậu cũng không phải là người được chọn để làm việc đó, mà là người bạn thân của cậu, Liam Johnson.

Đôi mắt xanh hướng về sân tập, ánh mắt mang đầy vẻ tương tư trong lòng mà không nói ra.

"À về chuyện tối qua tại công chúa cũng ngủ thiếp đi.. nên… thần không thể để cô nằm đó ngoài trời được. Mà thần cũng không biết phòng người… Nên!"

Một màu hồng nhạt bỗng hiện trên gò má Piona. Hai tay cô ôm má lắc lắc như muốn quên đi chuyện đó. Cô như một đứa trẻ đang ngượng ngùng.

"Ta có bắt nhà ngươi giải thích đâu!"

Cô nói to với đôi má đỏ hồng. Piona người tiến lại gần Charles, nhìn chằm chằm Charles với ánh mắt long lanh dưới những tia nắng len lỏi qua tán cây. Mái tóc ấy như phát sáng dưới nắng vàng. Chúng cướp mất tâm trí Charles trong vài giây.

Tất nhiên, cậu cũng cảm thấy ngại trước cử chỉ của công chúa hiện tại. Bản thân cậu cũng không biết phải nói sao với cô. Với cách cư xử của Piona, cậu cũng không ngờ cô là công chúa của một vương quốc. Cô ấy không mang cho mình vẻ kiêu ngạo như hai người anh chị. Sự vui vẻ và thoải mái của cô làm cậu bất ngờ.

Tiếng bụng cậu reo lên. Nó như là một vị thần cứu cậu ra khỏi tình huống éo le này.

Ọc... ọc… ọc.

"Có vẻ ngươi đói rồi nhỉ. Ta có đem một ít đồ ăn… Nếu ngươi không phiền."

Lời tỏ ra hơi ngượng với tông giọng nhỏ.

"...Có thể ăn cùng ta."

Công chúa nhẹ nhàng để giỏ đồ ăn ra. Đôi tay cô thon dài nhỏ nhắn cùng dáng vẻ uyển chuyển. Nó giống đi picnic cho các cặp đôi nhỉ Charles nghĩ.

Nó gợi cậu nhớ đến người con gái cậu thương. Cơ thể cậu cứng đờ khi nhớ lại chuyện đó, mặt tối sầm lại. Lồng ngực đau nhói với những tiếng tim đập thành hình. Cậu như chìm vào trong một khoảng không gian khác mất vài giây. Cổ họng cậu khô khốc với mùi máu tanh nồng lại ẩn hiện trong tâm trí. Tay cậu che miệng tránh đi cơn buồn nôn trực chờ trào ra.

"Sao vậy Charles...?"

Lời nói nhẹ nhàng kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ vô tận (giật mình). Cậu cười một cách gượng gạo để che đậy nỗi đau với ánh mắt đượm buồn. Cậu nhìn về phía khác tránh đi ánh nhìn của công chúa.

"À không có gì đâu công chúa!"

Cậu đáp lại Piona bằng một cách vô ý.  Hiện tại, tâm trạng cậu nặng nề bởi ngay lúc này bản thân cậu phải cố kiểm soát cảm xúc của chính mình. Lớp vỏ bọc ấy vẫn ở đó, cậu không thể trút bỏ nó đi với những ký ức đau đớn vẫn còn. Sự dằn vặt sâu trong tâm hồn, cậu cảm nhận nó như thể sắp đến giới hạn của bản thân.

Chiếc bánh sandwich được lấy từ giỏ đổ, những món ăn được sắp xếp gọn gàng. Trông nó thật bắt mắt. Cậu cố cắn một miếng thật to như để trút bỏ mọi thứ khi ở cạnh Piona.

"Nó ngon lắm!" 

Cậu nở một nụ cười giả tạo trên môi. Thứ đó chỉ làm tâm trạng cậu thêm xấu xí. Bản thân cậu không muốn ai biết về cảm xúc thật sự của mình. Vậy nên, lúc nào bản thân cũng tạo ra lớp vỏ bọc xung quanh để không ai nhận ra điều đó.

"Thật sao ta tự làm đó." - Lời nói của Piona mang đầy vẻ ngạc nhiên trong ấy. Cô cảm thấy may mắn khi Charles thích nó.

Về phía Charles, cậu bất ngờ khi một công chúa tự mình vào bếp để làm đồ ăn trưa. Có vẻ cô ấy khá thành thục việc bếp núc, bàn tay thon dài ấy không có lấy một vết thương.

"Ta thấy ngươi sáng cầm cái bánh mì nhỏ đó rồi chạy đi. Nên ta nghĩ ngươi chưa ăn no?" - Piona người đang nói với giọng điệu có phần ngại nhìn Charles.

Ngay từ đầu, sự dịu dàng này của cô đã hướng đến cậu từ khi mới gặp ở khuôn viên hoàng gia. Có thể đó là sự quan tâm nhỏ nhoi của cô, nhưng bản thân Piona cảm thấy một sự buồn bã bao trùm con người trước mặt.

"Ừm… Nó ngon lắm!"

Những làn gió vẫn thổi nhẹ khẽ lay mái tóc của Piona người quay mặt đi sau lời nói Charles. Cô cố trốn tránh ánh nhìn của cậu với đôi má đang dần đỏ lên. Nhịp tim cô đập nhanh.

Phụt…

Charles người nở nụ cười hiền hậu vì hành động đó của Piona. Tâm trạng cậu cũng tốt lên phần nào đó là nhờ người con gái dịu dàng trước mắt, nhưng nó quá ít khi ở trong đáy biển.

"Này… Này."

"Ngươi cười… cười cái gì vậy hả."

Má cô đỏ lên vẻ mặt cô như đang hờn dỗi và nói những lời trách móc đáng yêu lên cậu. Dáng vẻ tiểu thư của cô càng là Charles không nhịn được mà cười thành tiếng.

“Thần xin lỗi!” - Cậu cũng không hiểu được bản thân mình nữa với tâm trạng hiện tại, sự mệt mỏi đang đè nén lên bản thân rất lớn.

“Nãy ta thấy ngươi đấu tập với Lion à. Chắc là khó lắm nhỉ?”

Cô ấy nghiêng đầu áp một bên má vô đầu gối nhìn về phía cậu và mỉm cười. Lúc này, mọi thứ như kích thích thị giác cùng những mảng màu bao chọn lấy một nàng thiên sứ. Một bức tranh hoàn hảo được phác họa tỉ mỉ. Charles lặng người mất mấy giây. 

“À… Ừm.”

“Anh ấy khá mạnh!” - Trong lời nói, cậu tỏ ra tôn trọng Lion người cho cậu biết thế nào là sức mạnh áp đảo. Nếu như Piona không xen vào chắc cậu đã nằm trong bệnh viện rồi. Charles trả lời với một dáng vẻ điềm tĩnh ngay sau khi cậu lặng người. 

Điều khiến bản thân bận tâm là những thứ cậu cảm nhận, nó làm cậu nhớ đến tình đầu của mình và nhớ đến cái chết của cô ấy. Đầu cậu đau âm ỉ như đang kêu gào. Đôi mắt xanh sâu thẳm ấy nặng trĩu tâm trạng, cùng sự đứt gãy cảm xúc trong nó.

“Thần có thể ngủ một chút… Ở đây được không?”

Hiện tại, cậu muốn dùng giấc ngủ để xoa dịu tâm trí. Nếu đúng thì chính bản thân cậu đang chạy trốn thực tại và sống trong những ký ức đẹp trong quá khứ.

“À… Ừm.”

Cậu nằm sõng soài trên tấm thảm, lấy tay che mắt ngang mắt cùng với đầy bộn bề trong lòng cảm xúc xót xa còn tàn dư hình ảnh của người con gái ấy như đang hiện lên trên Piona vậy. Trong tâm trí cậu, sự đau đớn và dằn vặt trong lòng bất giác làm nước mắt cậu chảy ra.

Bầu trời xanh với những đám mây bồng bềnh, từng cơn gió thổi nhẹ lay mái tóc cậu, nó thật bình yên đến lạ kỳ như du cậu vào trong giấc ngủ.

“Này… Này… Ngủ thật à!” 

Piona thở dài nhìn Charles đang nằm. Cô hiểu rằng cậu ấy hôm qua đã ngủ không đủ giấc.

“Thật là…!”

Cô ngẩn ngơ nhìn Charles, đưa tay chạm vào mái tóc đen tuyền của cậu. Tia nắng xuyên qua những tán lá, tiếng cỏ cây đung đưa theo những cơn gió thổi nhẹ. Tiếng kim loại từ sân tập. Mọi thứ như hòa lại làm một, làm cô cảm thấy bồn chồn, cảm xúc lạ đang dần dâng lên mà cô chưa ý thức được. 

Cùng Lúc đó ở một bên khác...

Vương đô, nơi những ánh nắng trải dài với khung cảnh tấp nập. Mọi người đang trên đường đi nhấc thánh kiếm được phong ấn trên bệ đá ở bảo tàng hoàng gia. Liam người mang danh hiệu anh hùng, nhìn qua khung cửa của xe ngựa. Trước mắt cậu là khung cảnh vương đô tấp nập và nhộn nhịp. Kiến trúc nơi đây như những nước phương tây thời trung cổ, các loại phép phát triển nên công nghệ bị tụt hậu. Thay vào đó là công nghệ về các loại công cụ sử dụng năng lượng từ mana phát triển.

Hiện tại, điều làm cậu ngạc nhiên là những thứ như xà phòng các vận dụng cần thiết hằng ngày khá đầy đủ như nước hoa, son phấn, thậm chí là đồ dùng cá nhân.

“Liam cậu có cảm thấy lạ khi không thấy Charles đâu.”

Giọng Alan người đang ngồi cùng xe đối diện với Liam. Vẻ mặt suy tư của Alan khiến Liam bật cười nhẹ. Cậu biết Alan lo cho Charles.

“Chắc cậu ấy ra bãi tập bởi lời hẹn hôm qua.”

“Hửm...”

Vẻ mặt Alan ngạc nhiên. Bản thân cậu không biết gì xảy ra vào hôm qua cùng với sự tò mò bắt đầu nổi lên.

“Lời hẹn…?”

“À hôm qua bọn tôi gặp Iris kiếm vương của hoàng cung, với cậu ấy biết mình không hợp với thánh kiếm. Đúng hơn cậu ấy không có hứng thú với nó.”

Lời nói của Liam với vẻ vô tư không đắn đo. Ngay bây giờ, cậu hiểu tính cách đứa bạn thuở nhỏ hơn ai hết.

“Ừ... Cậu nói cũng đúng.... cậu ta đã không thích gì rồi gần như không quan tâm đến nó luôn ấy.”

“Sau cú sốc mất đi người mình yêu làm cho cậu ấy trở nên không có hứng thú với mọi thứ.”

Mặt hai người tối sầm lại, cảm xúc lúc này khó diễn tả. Một người là bạn thuở nhỏ, một người là bạn thân. Họ là niềm vui duy nhất của Charles, những người thân còn lại mà cậu ấy có thể dựa vào.

“Người yêu cậu ấy mất ư?”

Tiếng của Lilly cất lên vẻ mặt ngạc nhiên lộ rõ trên khuôn mặt đáng yêu của cô. Cô tò mò muốn biết về người con trai có đôi mắt xanh và mái tóc đen tuyền cùng vẻ mặt ưa nhìn ở thần điện là người thế nào.

“Thế khi cậu ấy ở thần điện?”

Lilly thắc mắc dáng vẻ Charles ở thần điện và nhìn về phía hai người họ.

“Đó là bề nổi cậu ấy cố tỏ ra bên ngoài, cuộc sống cậu ấy đã mất đi hi vong.”

Những lời nói đau đớn của Alan, sau đó cậu buồn bã quay đi. Liam với gương mặt nhăn nhó còn hơn thế nữa. Khi này, cậu biết người cậu ấy thương mất chỉ là một giọt nước làm tràn ly mà thôi. Nhưng nó đắng cay đến nỗi làm cho người ta cảm thấy đau đớn thay Charles, là vào cái ngày ba mẹ cậu ấy mất cậu cũng mất luôn người mình yêu. Ánh nắng chiếu vào khoang xe dịu nhẹ cùng những làn gió nhẹ nhàng mang hơi nóng.

“Vậy gia đình cậu ấy đâu sao lại?”

Lời Lilly nói vô tình làm bầu không khí trở nên nặng nề đến khó tả. Cô ấy không biết nhiều về Charles, ngay cả nhìn thẳng vào mặt cậu ta cô cũng chưa có cơ hội kể từ lúc mới vào cấp ba đến bây giờ. Cô chỉ biết người con trai ngồi ở cuối lớp cạnh cửa sổ với mái tóc đen tuyền che gần hết khuôn mặt là Charles. Người có mái tóc màu đen đôi mắt xanh dương đẹp đến ma mị ấy ở thần điện làm cô và những người không thân còn suýt không nhận ra đó là cậu ta.

“Mất rồi cùng một ngày… Một năm sau vào ngày đó người yêu cậu mất cũng vào hôm đó.”

Lilly mặt cô cứng đơ trước câu trả lời của Liam, lồng ngực cô đang dần khó thở. Bầu không khí xung quanh cô trở nên u ám. Cô tự trách bản thân tại sao lại hỏi câu như vậy.

“Đến nơi rồi mọi người!”

Giọng của Lillie vang lên xóa tan bầu không khí ấy từ bên ngoài, mọi người tụ tập lại trước bảo tàng của hoàng tộc, nó to lớn đồ sộ với lối kiến trúc thời trung cổ.

Mở cánh cửa nơi trưng bày, những món cổ vật như chạy vào tầm mắt. Thanh thánh kiếm được phong ấn trên mỏm đá ở cuối căn phòng.

“Mọi người từng người lên thử nhé.”

Liam đi sang chỗ khác nhìn những món đồ trong bảo tàng. Cậu biết bản thân mới là người nhấc được thanh kiếm nên cũng không vội. Ánh sáng đỏ lóe lên ngang qua mắt Liam, cậu lập tức nhìn sang phía ánh sáng, một con dao màu đỏ với những ký tự lạ, nó đỏ rực khi ánh nắng chiếu vào.

“Lillie con dao đó…?”

Khuôn mặt của cậu lộ ra vẻ tò mò và hỏi Lillie người đang đứng bên cạnh.

“Con dao đó được anh hùng đầu tiên để lại sau khi diệt quỷ vương… Nó vẫn là bí ẩn chưa giải mã được.”

Vẻ mặt đáng yêu với nụ cười tươi của Lillie làm Liam đứng hình. Đầu cậu như bị tẩy trắng xóa không nghĩ được đến gì nữa.

“À… Ừ.”

“Đến lượt tôi thử rồi… Tôi đi đây.” - Cậu cố tình đổi chủ đề để né đi sự đáng yêu chết người ấy.

Cậu nhấc thanh kiếm một cách nhẹ nhàng trước mặt mọi người, họ lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên. Con dao ngắn vẫn khiến Liam chú ý đến nó.

“Tao muốn đi chơi quanh đây tí… Mày đi không Liam?”

Alan đi đến khoác vai Liam cất lời, mọi thứ làm cậu tò mò.

“Tao cũng đang tính đi xem thử.” - Liam đáp lại.

“Này Lillie… Tí cho bọn tôi đến khu phố tham quan được không?”

Ánh mắt của Liam và Alan long lanh như đang muốn cầu xin. Họ làm cô hoảng loạn trong một khoảnh khắc nhỏ. Cả hai người bọn họ biết mình sẽ không được đi nếu không có sự cho phép của Lillie.

“Nhưng…!”

Cô chưa kịp cất lời. Alan và Liam mỗi người một bên nắm lấy tay cô với hai đôi mắt long lanh. Cô không thể từ chối được với hai nam thần như vậy. Chán cô chảy mồ hôi, vẻ mặt có hơi hoảng hốt.

“Ừm… Đành vậy.”

Alan và Liam đập tay nhau như đắc thắng… Cô đặt tay lên chán với vẻ mặt bất lực trước hai con người này.

Bầu trời trong veo với những đám mây nhỏ trôi nổi. Những tia nắng chói chang chiếu rọi vương đô. Vẻ đẹp của một thành phố tráng lệ với những ngôi nhà theo kiến trúc thời trung cổ. Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.

“Lại đằng này… Này Liam.”

Lilly cất tiếng gọi Liam mặt cô tỏ ra hớn hở với chuyến đi.

“Sao vậy Lilly…?”

Liam hướng ánh mắt đến Lilly, cô kéo tay cậu đến chỗ mấy chiếc lồng thú cưng.

“Nhìn con mèo kia đi… Đáng yêu ghê…!”

Khi Alan và Lilly đang đùa nghịch với mấy con mèo. Cậu nhìn sang bên kia đường, một cửa hàng hoa với một vẻ mặt bất ngờ.

“Hoa hồng xanh?”

Liam nhìn những bông hoa hồng xanh với vẻ tò mò. Ở trái đất, hoa hồng xanh thực tế không có trong tự nhiên mà chỉ tồn tại trong một truyền thuyết về tình yêu. 

Truyền thuyết kể lại rằng, nếu trồng một cây hoa hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nó sẽ nở ra bông hoa hồng màu xanh, là bông hoa có phép màu kì diệu luôn mang theo những điều ước… 

“Nó đẹp đúng không?”

Tiếng Lillie vang lên. Khi cô thấy Liam nhìn chằm chằm vào chúng, ngay cả cô cũng bị thu hút bởi màu xanh kì diệu ấy.

“Đúng vậy… Nó rất đẹp! Ở thế giới của tôi làm gì có loại hoa hồng này.”

“...”

Vẻ mặt của Lillie có chút khó hiểu. Đối với thế giới này, nơi cô lớn lên hoa hồng xanh đã quá quen thuộc.

“Nó chỉ tồn tại trong một truyền thuyết về tình yêu… Mà thôi! Thơ mộng nhỉ?” 

Lillie nhìn Liam, vì lời nói của cậu mang một vẻ tương tư. Cô cảm thấy có gì đó mắc trong lòng khi nhìn vào đôi mắt nâu.

“A….a..”

Tiếng la lớn vang lên từ một cái hẻm nhỏ gần đó. Cậu như thể nghe thấy được tiếng hét lớn của cô gái.

“Mọi người có nghe thấy tiếng la của một cô gái không?”

Alan nhún vai như tỏ ra là cậu ấy không nghe thấy gì.

“Có tiếng la nào đâu..?”

Lillie đáp lại Liam. Cậu cũng bắt đầu nghĩ mình đã tưởng tượng.

“Không… Thả ta ra…!”

Lại một lần nữa tiếng la vang lên. Mặt cậu nhăn lại với vẻ khó hiểu. Cậu chắc chắn bản thân mình không nghe nhầm.

Thánh thuật cường hóa.

“Đợi tớ một lát..!”

“À… Lillie mua hộ tôi một bông hoa hồng xanh.”

Dứt lời cậu nhảy lên nóc của ngôi nhà gần đó quan sát. Cậu chạy trên nóc những ngôi nhà đến con hẻm phát ra tiếng la. Hai người với chiếc áo khoác đen có mũ che kín mặt.

“Dừng lại…!”

Tiếng Liam vang lên trong con hẻm với thanh kiếm thánh trên tay cậu lao đên phía hai người mặc áo choàng đen.

“Chết tiệt…!”

Mặt hắn nhăn lại. Hắn nghiến răng rút con dao từ thắt lưng ra đỡ lấy nhát chém của cậu.

Tên còn lại chạy ra đằng sau tung nhát chém với lượng mana trên con dao. Liam bình tĩnh dùng lực lớn quật bay tên tính đỡ nhát kiếm của cậu, đập thẳng vào tường. Hắn tỏ rõ sự đau đớn vì cú đập mạnh. Cậu đặt chân phải xuống đất lấy trọng tâm theo đà vung thanh thánh kiếm về phía tên đánh lén. Một nhát chém mạnh tạo ra đường sáng với một lượng mana được nén bay thẳng về hắn. Hắn bật ra đập người vào những chiếc thùng gỗ gần đó.

Bọn chúng thấy không đánh lại Liam liền dùng hỏa cầu bay thẳng về phía cậu. Liam dùng thánh kiếm đỡ lấy chiêu đó làm khói bụi mù mịt. đến lúc khói tan cậu quay lại thì chúng chạy mất.

“Cô có sao không?”

Giọng nói trầm ấm của Liam vang lên. Cô gái đang ngồi sợ hãi ở góc tường và run rẩy. 

“Ổn rồi… Không sao đâu!”

Cậu đưa tay về phía cô. Dù cô đã bình tĩnh hơn với vẻ mặt hiền dịu của Liam, nhưng cô vẫn run lẩy bẩy khi đặt đặt tay lên tay câu.

Liam dùng lực đỡ cô ấy lên. Một cô gái với mái tóc trắng hơi ngả vàng, đôi mắt nâu. Cô ấy có dáng vẻ ưa nhìn.

“Cảm ơn…!”

Vẻ mặt cô có vẻ hơi ngượng, má cô đỏ hồng cùng đôi môi hồng nhỏ nhắn. Tay trái cô nắm chặt để trước ngực như vẻ sợ hãi. Lời cảm ơn đó có phần hơi run.

“Sao hai người mặc đồ đen đó lại đuổi theo cô?”

Cậu vừa cất lời thì Alan và Lillie, Lilly chạy đến cùng với hai người lính cảnh vệ. Mọi việc được giải quyết ổn thỏa. Họ bắt đầu đi về cung điện.

Trên chiếc xe ngựa, Liam đang thẫn thờ ngồi ngắm dáng vẻ thị trấn lúc ra về. đột nhiên cậu nhớ ra cái gì đó. Cậu nhìn về hướng Lillie với vẻ mặt hoài nghi.

“Cô có mua hộ tôi hoa hồng xanh không Lillie?”

Mặt Lillie đỏ lên vì ngại.

“Tôi quên rồi…!”

Cô trả lời Liam với vẻ không chút hối hận gì trên khuôn mặt đáng yêu của cô.

“Hể…”

Liam ngơ người một lúc. Cậu hét lên.

“Dừng xe lại cái đã…”

Alan và Lilly cười phá lên trên chiếc xe. Vì cậu ta chạy như bay ngay sau khi xe dừng.

“Tính nó là vậy mà cô không cần để ý đâu Lillie.”

Lời nói của Alan làm Lillie thở một hơi dài, trên tay cô cầm cây trượng lắc qua lắc lại. Vẻ tinh nghịch đáng yêu của cô lộ ra rõ ràng.

“Sao Liam… Thích hoa hồng xanh đến vậy?”

Lilly, vẻ mặt tò mò hỏi Alan người ngồi cạnh. 

“Cậu ấy là con người dịu dàng nhỉ!”

Vẻ mặt cô bỗng trầm xuống, cô quay mặt nhìn qua khung khung cửa. Lillie cũng bắt đầu tò mò nhìn về phía Alan.

“À… Thì không phải là cậu ta thích! Mà… là Charles thích.”

Sau lời nói của Alan hai cô gái nhìn về phía cậu với vẻ mặt bất ngờ. Làm cho Alan chảy mồ hôi hột. Trong đầu hai cô gái là hai chàng trai đang ôm nhau. Ngay sau đó Alan dùng tay phẩy phẩy như sua đi cái suy nghĩ sai lệch đó.

“Tính cách thích hoa của Charles là do bạn gái của cậu ta. Nhất là hoa hồng xanh, loài hoa chỉ có trong  truyền thuyết về tình yêu.”

Alan cười hiền dịu.

“Loài hoa đó ở thế giới chúng tôi không có! Nêu một câu chuyện thần tiên về loài hoa này được viết ra.”

Cậu kể câu chuyện về hoa hồng xanh cho Lillie và Lilly nghe.

“Charles luôn mong muốn được cầm vào bông hồng xanh từ tự nhiên. Đó là lý do tại sao Liam lại muốn mua nó đến thế.”

Vẻ mặt nghi ngờ của Lillie và Lilly cũng giảm đi sau những lời Alan nói. Cùng Lúc đó Liam chạy đến trên tay cầm một bó hoa hồng xanh. Vẻ mặt cậu hớn hở như vớ được vàng. Cậu nhấc hai bông hoa lên tặng cho hai cô gái mà không biết ý nghĩ của tặng hoa hồng xanh ở thế giới này là gì.

“Cảm… ơn!”

Mặt Lillie đỏ ửng cô lắp bắp và nhận lấy bông hoa. Lilly nghiêng đầu, trên tay cô cầm bông hoa Liam tặng.

“Sao mặt cô đỏ vậy Lillie.”

“Hể…”

Alan người quay sang Lillie với ánh mắt nghi ngờ. Vì cái dáng vẻ ngại quá mức của cô làm cậu để ý.

“Nó có ý nghĩa gì… À Lillie?”

Đầu cô như bốc khói trước vẻ mặt ngơ ngác của ba người, những đôi mắt không hiểu gì hướng về cô. Cô hét thầm trong đầu. A… A…

“À… Thì…”

Mọi thứ cô thể hiện chỉ tăng thêm sự tò mò của của ba người.

“Nó như là một lời tỏ tình… Đúng hơn là cầu hôn.”

Lời nói rít lên, nhanh đến nỗi đầu của cả ba người họ không theo kịp. Họ đứng hình khoảng vài giây. Alan bật cười lớn.

“Lỡ rồi tới luôn đi Liam…!”

Lời bông đùa của Alan làm mặt Liam bắt đầu đỏ bừng bừng. Cậu ngại đến không biết chui vào đâu. 

“Ha..hahaha.”

Tiếng cười phá lên của Alan làm bầu không khí của Liam và Lillie càng trở nên ngượng họ chỉ biết ngồi đó.

“Này… Này… thôi đi Alan.”

Tiếng Lilly vang lên, cô dùng tay búng vào trán Alan. Một âm thanh đau khổ phát ra.

“Ui… da! Sao… Lại búng trán tớ?”

“Ai biết chứ đồ ngốc!”

Mọi người cười với một vẻ sảng khoái. Những tia nắng theo đường chéo dài xuống từng nóc nhà lộ rõ những mảng màu đậm nhạt. Không khí tấp nập của vương đô mọi thứ thật nhột nhịp và xô bồ.

 ***************************************************************

Mặt Piona đỏ ửng, tim cô lỡ nhịp khi cô chuẩn bị đứng lên thì Charles nắm lấy tay cô khi cậu đang mơ màng trong giấc ngủ. Mọi thứ như ngừng lại mấy giây.

“Đừng…. ”

Bất giác tay Charles nắm chặt lấy tay Piona đang để trên trán. Cậu chồm dậy vẻ mặt đau đớn, mồ hôi toát ra, mặt cậu cứng đờ, tay cậu nắm chặt lấy tay Piona một cách vô thức.

“Ui rara…”

Tiếng kêu của đau của Piona làm Charles giật mình bỏ tay mình ra. Ánh nắng đã dịu bớt, bởi những đám mây cuồn cuộn trên bầu trời trắng xóa.

“Sao vậy Charles?”

Tay cô đặt trước ngực mình hỏi Charles.

“Không sao… Không sao.”

Với điệu cười gượng của cậu cố tỏ ra bình tĩnh trước mặt Piona, ngay lúc này cậu đang cảm thấy sợ hãi và tuyệt vọng. Cổ họng cậu khô khốc cùng tiếng thở dồn dập. Mọi cảm xúc đè lên người cậu

“Thôi… Tôi có việc đi trước đây.” 

Cậu bước từng bước lững thững. Piona cô nhìn Charles với vẻ lo lắng, cô nhận ra cậu ấy khác hẳn lúc nãy. Hình bóng cậu xa dần nó làm cho cô cảm thấy như mất đi một thứ gì đó, khó chịu trong lồng ngực. Liam chạy đến ngay sau đó.

“Charles cậu làm gì nãy giờ?”

Lời nói của Liam vang lên làm Charles giật mình. Liam chạy đến khoác vai Charles người cố mỉm đáp lại người bạn thuở nhỏ của mình.

“À… Thì ngủ đằng kia!”

Charles chỉ tay về phía sau. Liam nhìn theo tay cậu.

“Hửm…! Giống picnic nhỉ? Mà cô gái tóc hồng kia là ai?”

Mặt Liam tỏ ra kinh ngạc khi có một cô gái ngồi đó. Hai tay cậu đặt lên vai lắc Charles thật mạnh người đang cười vui vẻ. Bản thân Liam cũng chỉ mới gặp qua cô ở bàn tiệc.

“Cậu quen công chúa khi nào? Ở đâu…?”

Liam hỏi Charles một cách dồn dập. Vẻ mặt Liam như đang sốc. Cậu ta chỉ đáp lại Liam với một nụ cười gượng không biết phải nói sao chỉ biết đổ chủ đề.

“Liam cậu lấy thánh kiếm rồi đúng không?”

Câu hỏi tò mò của Charles hướng về phía Liam.

“Hửm… Rồi á… Nhìn này!”

Liam đưa cho Charles thanh thánh kiếm. Cậu lấy cầm nó trên tay với vẻ trầm ngâm.

“Đúng như tao nghĩ nó là một dạng bể chứa mana làm tăng mana cho người sử dụng… Đúng hơn là làm tăng thể tích linh hồn lên…”

Charles đặt tay lên cằm vẻ suy tư.

“Sao mày nắm rõ thế?” - Liam hỏi Charles

“Tao đoán vậy thôi… À… Mà này…” 

Liam cảm thấy có điều gì đó chẳng tốt đẹp gì khi Charles nói thế. Y như rằng.

“Có cô gái tóc đỏ nhớ nhung mầy đó.”

Charles cố nói thật to một cách nhầy nhợt để Iris nghe thấy. Mái tóc đỏ rực như đang cháy trước những tia nắng với đôi mắt đỏ lạnh lùng trên đấu trường. Nghe thấy tiếng vọng từ lời nói của Charles cô quay lại, đôi mắt đỏ không còn lạnh lùng như vừa nãy nó tinh nghịch hơn, cô nghiêng đầu như đang không hiểu chuyện gì. Nhìn thấy hai người cô ấy quay mặt nhanh lại về hướng sân tập vẻ bối rối.

“Hể…” - Liam người tạo ra tiếng đó.

“Mày chọc ghẹo Liam vừa thôi Charles… Nó đỏ mặt kìa.”

Alan đi đến cất lời chọc ghẹo Liam.

“Mày đi đâu nãy giờ vậy Alan?”- Liam người hỏi Alan.

“Tao đi xem xung quanh thôi.”

Alan vẩy tay như đó là chuyện bình thường.

“Mà chúng ta được Lion đội trưởng đội kỵ sĩ huấn luyện.”

“Hửm… Anh ta mạnh lắm đó… Nghe đâu là kiếm thánh. Tôi vừa đấu với anh ta.”

Lúc này, nét mặt Liam và Alan ngơ ngác nhìn Charles như kiểu cậu ta là một người ngoài hành tinh. Thứ gì cũng biết, thứ gì cũng hay.

“Tao muốn đến thư viện hoàng gia một lát.”

Lời nói tránh đi những ánh mắt đang nhìn mình như một sinh vật kỳ dị của hai thằng bạn.

“Ừm… hẹn gặp sau.” - Alan và Liam đồng thanh.

Dứt câu, cậu đi về phía hoàng cung và dơ tay chào hai người bạn thân. Họ chia nhau ra và quay lại với sân tập huấn. 

Bầu trời dần chuyển sắc, những đám mây cuồn cuộn trên bầu trời. Những làn gió thổi khe khẽ cùng tiếng kim loại va vào nhau phát ra từ sân tập. Bầu trời đỏ rực, mọi thứ như được ôm trọn bởi một màu đỏ nhạt.

-OoO-

Tham gia Hako Discord tại hako.vn/discord

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận